365 ngày trôi qua như một cái chớp mắt. Chớp mắt mình mang bầu Bánh Rán, chớp mắt Bánh Rán đã tròn 3 tháng tuổi. 365 ngày trước mình ở trong phòng chờ “chú rể”, quên mất cảm xúc thế nào vì những thủ tục vội vàng, chóng vánh. Rồi tới một ngày đẹp trời tháng 12, mình nằm cả đêm không ngủ, mong trời sáng chồng dậy để khoe “cái que hai vạch”, lòng còn chộn rộn bán tín bán nghi. Cứ quay sang định đánh thức chồng dậy nhưng lại thôi. Sáng hôm sau, sau khi mình gượng gạo thông báo, vì xấu hổ :)), bạn ấy ôm mình rồi cười khì khì. Mình vẫn nhớ nụ cười hạnh phúc ấy, vừa trẻ con, vừa vui, vừa thích thú. Thậm chí sau đó, để chắc chắn mà bạn ấy đã đi mua thêm cho mình “3 chiếc que” nữa :))

Tới ngày mình chuyển dạ, 3h sáng mình đánh thức chồng: “Anh ơi em bị đau bụng!”. Chồng mình ngái ngủ dậy hỏi đau thế nào, xong xoa xoa. “Chắc là em chuyển dạ rồi, anh dậy gọi mẹ đi!”. Cho tới lúc đó, bạn ấy mới bật dậy. Tới giờ, khi nghĩ về ngày đi sinh Bánh Rán, khoảnh khắc đầu tiên xuất hiện là khuôn mặt chồng lo lắng chạy theo xe đưa mình từ phòng đẻ sang phòng mổ cấp cứu. Mình nước mắt giàn giụa bảo “Anh ơi, em đau lắm!” và không nghĩ được gì khác nữa. Bánh Rán chào đời, nheo nheo mắt nhìn mình. Mình thấy mọi thứ thật kì diệu!

Kỷ niệm một năm ngày cưới, bạn ấy tặng mình quà bằng cách này, còn mình thì tới hôm nay mới ngồi viết những dòng này thay cho lời cảm ơn muộn màng. Vô vàn biết ơn vũ trụ đã sắp xếp cho mình được gặp anh và con ?

Ngày 22/8/2018, Bánh Rán chào đời sau ca mổ cấp cứu vì mình không sinh thường được do khung xương chậu hẹp. Đến giờ, mình vẫn còn nhớ ánh mắt nheo nheo của con gái bé bỏng của mình lúc vừa sinh ra, được ủ ấm trong một cái chăn hồng và đội chiếc mũ hồng. Bánh Rán của mình ngay từ lúc mới sinh đã ít khóc hơn hẳn các bạn.

Continue Reading →

“Nhà em có nuôi một ông bố. Ông bố hay giận mỗi khi mẹ vụng về bị đứt tay hay xước xát. Có lần mẹ vô tình bị bỏng, ông bố lại chẹp miệng chán nản nhưng vẫn lấy thuốc bôi cho mẹ, rồi còn đeo găng và rửa bát. Khi vết bỏng phồng rộp lên, bố nhẹ nhàng lấy kim hút nước ra. Vết bỏng bé xíu mà bố dùng cái bơm tiêm to đùng. Vừa buồn cười vừa tình cảm lắm ạ!

Continue Reading →

Tuần này bạn Bánh đã 28 tuần, rất nghịch và rất ngoan. Hôm qua, Bánh với mẹ nằm nghe nhạc. Mẹ vừa phiên dịch lời bài Baby Shark tới đoạn: Swim away, swim fast… vừa xoa nhẹ lên bụng và bảo: “Bơi nhanh lên, bơi nhanh nhanh”. Thế là thấy Bánh trườn mình trong bụng mẹ.

Continue Reading →

Món quà đầu tiên của Bánh Rán là hai chiếc mũ và hai đôi bao tay rất xinh được cô đồng nghiệp của mẹ tặng sau 1 tháng cô ấy đi châu Âu. Khi nhận quà, Bánh Rán chắc sẽ rất vui giống mẹ nhỉ? Cứ muốn ngắm nghía và nâng niu thứ bé xíu ấy mãi.

P.S. Còn những dòng thơ đầu tiên mẹ viết cho con, như là món quà nhỏ tặng “em bé mùa thu” của mẹ:

“Mùa thu đang trốn
Sau lưng mùa hè
Sau lưng của mẹ
Là cả trời thu”

“Có ước mơ tựa như cánh buồm, chờ cơn gió vút lên…”

Những lời ca chị Lý hát rất đẹp nên mẹ cứ nhớ mãi. Câu hát này khiến mẹ nghĩ tới em bé rất nhiều và mong sao giấc mơ của em bé sẽ được chắp cánh. Sau này, em bé có thích ca hát, vẽ tranh không nhỉ? Dù em bé yêu thích điều gì, mẹ chỉ mong em sẽ cố gắng đến cùng để thực hiện nó, giống như bố của em bé vậy.

Bà ngoại thường hay kể: ngày xưa vì lấy chồng mà không được học lên cao như bạn bè. Bà không tiếc nhưng mẹ nghĩ bà cũng có ước mơ riêng. Bạn của mẹ vì yêu một người mà từ bỏ cả giấc mơ du học, dù trước đó đã rất quyết tâm. Mẹ không nói lựa chọn ở lại hay ra đi là sai, mẹ chỉ nghĩ tại sao không thể có được cả hai?

Những câu chuyện này mẹ muốn kể cho em bé, để sau này em bé biết cách lắng nghe trái tim và đưa ra quyết định khiến em bé không bao giờ hối tiếc. Còn thì, cuộc sống sẽ là rất nhiều sai lầm và bài học cho mỗi người!

—-

Em bé của mẹ hôm nay đã 21 tuần 2 ngày rồi. Những ngày này mẹ cảm thấy em bé lớn nhanh hơn hẳn, hay đạp và những cái đạp cũng rõ hơn trông thấy. Thích quá!

Nắng bắt đầu chiếu qua ô cửa sổ từ phía sau, nghĩa là mùa hè đã thật sự đến sau những chuỗi ngày ẩm ương nửa vời, thất thường, mưa gió… Trước kia mình chẳng bao giờ có nhiều rung động với cái nắng nóng mùa hè mà bây giờ, mỗi năm vào thời điểm đầu mùa thế này, mình đều phải ghi lại một thứ cảm xúc gì đó như là mong chờ và thích thú lắm.
 

Continue Reading →