Cả tuần nay mình rơi vào trạng thái lơ lửng. Từ chuyện người yêu thờ ơ với mình, tới chuyện bố bị ốm. Mình khóc rất nhiều, rất nhiều trong khi mọi chuyện chẳng có gì lắm, nếu nhìn theo hướng tích cực. Mà về cơ bản là chuyện tình yêu.

Continue Reading →

Là lưng chừng thanh xuân trong tay chẳng có gì. Chỉ là những ngày tháng băn khoăn, nghĩ ngợi. Sẽ có dạo, người ta thu mình lại, tránh né mọi mối quan hệ cả mới cả cũ, không dám đối mặt với con người yếu đuối bên trong, không muốn cho ai biết đằng sau vẻ ngoài kia là một đứa yếu đuối thế nào.

Continue Reading →

Có một ngày bước chân ra ngõ, mùi khói thuốc từ đâu tạt qua khiến một phút giây kỉ niệm nào đó ùa về. Mùi không mấy dễ chịu ấy vào một ngày gió mùa lại là thứ xúc tác gợi nhiều điều cũ kỹ. Ngôi nhà nhỏ ngày xưa với khoảnh sân rộng, với một đứa bé năm sáu tuổi thì đó là một góc sân rất rộng mà buổi trưa có thể bày trò gì đó nghịch ngợm một mình.

Continue Reading →