Có một hôm anh Mèo gửi cho mình blog của một bạn ứng tuyển vị trí copywriter, rồi bảo trông cũng pro phết. Mình vô coi, điều đầu tiên mình để ý không phải những hiệu ứng trên blog bạn ấy làm mà những bài bạn ấy viết. Chắc vì hơi mắc bệnh nghề nghiệp một chút. Rồi tự nhiên mình nghĩ nếu mình mà biết cách show off bản thân như bạn ấy, mình cũng chẳng thua kém ai.

Continue Reading →

Thành phố nhỏ

Buổi chiều hôm ấy
Ngõ nhỏ sao to, bầu trời sao khác?
Quán cafe ngồi yên chẳng thấy
Dưới con đường ai đó nắm tay nhau

Buổi chiều hôm ấy
Em không kể anh nghe những câu chuyện to nhỏ
Là những chuyện em chưa bao giờ nói
Trong thế giới quá lớn của riêng anh

Bao giờ có những buổi chiều như hôm ấy
Anh lại chở em đi
Từ đầu góc phố này tới cuối góc phố nọ
Em sẽ ngồi yên không nói
Chỉ trộm nhìn… thành phố nhỏ trong lòng thế giới to

Mặc ai đó vẫn nắm tay nhau.

BRB

[Bạn có 15′ để hoàn thành bài viết này. 15′ bắt đầu]

Tôi gặp cô ấy lần đầu tiên trong một buổi tối mát rượi bên hồ Tây. Thực ra cô ấy và rất nhiều bạn bè của cô ấy.. Phải nói thật là lần đầu gặp cô tôi không có ấn tượng nhiều về cô (và bây giờ vẫn thế). Khó mà giải thích mối quan hệ bạn bè của chúng tôi trong một câu. Đơn giản thì cô ta là bạn của bạn của bạn tôi và cái cô bạn ban đầu thì tôi quen trên… xe bus! Thôi thế cũng được, bắt đầu không phải vấn đề, quan trọng là giờ bọn tôi đã là 2 đứa bạn. 2 đứa bạn cực kỳ (không) thân nhau. Chúng tôi có nhiều điểm khác biệt. Ví dụ như tôi là con trai còn cô ta là con gái (cần confirm).

Continue Reading →

Cho tuổi 20+ và cô gái mê viết

Cho tuổi 20+ và cô gái mê viết, ước mơ còn dang dở là vì chân trời mới ngày càng được mở ra, ai đến được tận cuối để chạm vào đường chân trời kia cơ chứ? Dù tài khoản ngân hàng vẫn là con số 0 tròn trĩnh về cuối tháng, những nơi đến được mỗi năm ít dần, cuộc sống ngày càng bận rộn và cuốn người ta vào những mối quan hệ hờ hững, thì đừng quên vẫn có một niềm đam mê chảy trong người: Niềm mê viết. 

***

Continue Reading →

Chuyện ở Sài Gòn ngày mưa

Tôi chọn Đà Lạt là điểm đến trong chuyến đi lần này vì tò mò xem “Đà Lạt hiền” của Khánh Ly như thế nào, có giống với Đà Lạt “rét Nàng Bân quanh năm” của Trịnh Công Sơn hay không. Chuyến đi lần này, tôi đi cùng đứa bạn thân mà có một dạo nó là soulmate của tôi.

Continue Reading →

Một chút như là yêu

Café Đinh chiều vương nắng

An cầm ly nâu nóng trên tay, hít hà mùi thơm phảng phất, rồi khẽ đưa mắt nhìn khắp căn phòng nhỏ. Đôi môi khẽ mỉm cười. Như là cô đang hạnh phúc.

Café Đinh nằm im lìm, ngay ngắn trên căn gác nhỏ. Hiếm hoi lắm mới có ngày quán bớt ồn ào và đông đúc. An khẽ xoay mình, nhấp một ngụm café, tận hưởng vị ngọt ngào của sữa và vị đăng đắng của thứ bột màu nâu quyện vào nhau. Văng vẳng đâu đó âm thanh từ chiếc loa phía góc trên căn phòng. Giai điệu rock khiến những chàng thanh niên mê mẩn món ăn tinh thần này phải gật gù phiêu theo từng nốt nhạc. Những làn khói thuốc lênh đênh gợi lại từng mảnh ký ức, chắp nối lại với nhau.

Continue Reading →