Một chút như là yêu

Café Đinh chiều vương nắng

An cầm ly nâu nóng trên tay, hít hà mùi thơm phảng phất, rồi khẽ đưa mắt nhìn khắp căn phòng nhỏ. Đôi môi khẽ mỉm cười. Như là cô đang hạnh phúc.

Café Đinh nằm im lìm, ngay ngắn trên căn gác nhỏ. Hiếm hoi lắm mới có ngày quán bớt ồn ào và đông đúc. An khẽ xoay mình, nhấp một ngụm café, tận hưởng vị ngọt ngào của sữa và vị đăng đắng của thứ bột màu nâu quyện vào nhau. Văng vẳng đâu đó âm thanh từ chiếc loa phía góc trên căn phòng. Giai điệu rock khiến những chàng thanh niên mê mẩn món ăn tinh thần này phải gật gù phiêu theo từng nốt nhạc. Những làn khói thuốc lênh đênh gợi lại từng mảnh ký ức, chắp nối lại với nhau.

Continue Reading →

Tôi thích hắn

Từ ngày hắn có người yêu, tôi buồn như thể đang còn yêu hắn lắm. Dù chuyện yêu đương này tôi đã quyết định chấm dứt sau khi hắn không ngừng đối xử tốt với tôi như một người bạn. Hắn bảo nào thì hắn trân trọng tình cảm của tôi dành cho hắn, nào thì con gái chủ động thì đã sao, theo đuổi một người con trai là có lỗi à? Có gì đâu mà xấu hổ. Hắn cứ tốt với tôi quá đâm ra tôi lại càng nhớ hắn, trời lại đang mùa đông.

Ngày hắn chớm có người yêu, hắn không kể một lời. Tôi cũng không dám hỏi. Không hiểu sao, tôi rất giỏi trong việc suy luận chỉ qua một status ngẫu hứng, bâng quơ. Hồi trước, hắn có người theo đuổi tôi cũng biết và khi hắn bắt đầu có người yêu, tôi cũng đoán ra. Tôi gặp hắn vài ba lần sau đó trên quán café quen của hai đứa (tôi muốn gọi thế vì ít nhất đó là thứ duy nhất riêng tư của cả hai chúng tôi). Biết chuyện hắn có “tin vui”, tôi chẳng buồn hỏi. Vì ngại, và lý do to đùng là tôi không đối diện được với điều đó.

Tôi xa hắn dần.

Continue Reading →